Bài học chuyển nhượng – Di Maria, Pedro, Smalling, Shaw, Januzaj

Các CĐV của Quỷ Đỏ có thể cảm thấy ít nhiều tiếc nuối vì Pedro không cập bến Old Trafford. Nhưng theo góc nhìn và quan điểm của tôi – một người theo dấu Quỷ Đỏ hơn 20 năm, thương vụ Pedro ẩn chứa nhiều rủi ro và tôi vui mừng vì nó không xảy ra.

Di Maria & Pedro – dấu hỏi về động lực và đẳng cấp

HLV Van Gaal đã trả lời trước báo chí rằng United chưa hề theo đuổi Pedro. Tất cả những gì ông đã nói là “Pedro phù hợp với United”, và sự điên rồ của báo chí trong giai đoạn chuyển nhượng đã cho phép rất nhiều “trí tưởng bở bay cao”.

Nhìn nhận một cách công tâm, Pedro có khá nhiều điểm giống với nỗi thất vọng gần nhất của Quỷ Đỏ, Di Maria. Cùng là một cầu thủ đã gắn bó và trưởng thành tại một CLB (Di Maria đã tiến bộ vượt bậc trong 4 năm tại Madrid khi chuyển đến từ Benfica), đã dành mọi vinh quang có thể với CLB đó, bất mãn vì mãi đóng vai “kép phụ” và luôn được tung hô “nếu HLV cho cậu ấy cơ hội”. Di Maria sau khởi đầu suôn sẻ đã vấp phải nhiều khó khăn trong và ngoài sân cỏ, và quan trọng nhất, kỷ luật thép của Van Gaal về ưu tiên phong độ hơn danh tiếng. Cách phản ứng của Di Maria là gì? Vật vờ trên sân cỏ, im lặng (có chủ đích) trước những chỉ trích với HLV và CLB, cuống cuồng chộp lấy cơ hội “đổi đời” tiếp theo tại một giải đấu đẳng cấp thấp hơn hẳn và tát vào mặt người hâm mộ bằng sự thiếu chuyên nghiệp tội độ vào những ngày cuối.

Thật dễ dàng với công thức tính “8 + 2 = 10”: có thực lực, cần sự tin tưởng của HLV và cơ hội toả sáng = đẳng cấp. Nếu đúng như vậy thì chắc hẳn HLV hiện tại của United vẫn còn là David Moyes. Khoảng cách từ vai phụ lên vai chính rất gần nhưng cũng rất xa, chứ nhìn vào Bale và Benzama tại Real thì biết. Pedro lớn hơn Di Maria 5 tháng, chấp nhận rời bỏ CLB mình yêu quý, sự tin yêu của người hâm mộ và HLV (điều mà Di Maria không có) và từ bỏ một vai trò “không quá tệ” trong đội hình Barcelona. Để đánh đổi như vậy, ắt hẳn phải có một sự kỳ vọng ghê gớm vào CLB tiếp theo.

di-maria-vs-pedro-rf_469946

Điều gì chắc chắn mà Pedro không đi vào vết xe đổ của Di Maria khi trước giờ chưa có nhiều cầu thủ tấn công toả sáng khi chuyển từ La Liga sang EPL. Chúng ta có thể kỳ vọng sự chuyên nghiệp và “hiền lành” hơn từ Pedro, khi không có sự “giật dây” của siêu cò Mendes như Maria, nhưng vẫn còn quá nhiều câu hỏi.

30 triệu euro cho một cầu thủ 28 tuổi, đắt hơn 5 triệu euro cho Depay, vua phá lưới 21 tuổi. Lần gần nhất United phá lệ cho một cầu thủ lớn tuổi là Van Persie, cập bến United khi vừa tròn 29 tuổi, lớn hơn Pedro một tuổi. “Hạn sử dụng” của Persie ra sao thì mọi người đều rõ. Có lẽ Van Gaal cũng không muốn khi nghỉ hưu (dự kiến kết thúc hợp đồng vào 2017) để lại một “ca khó” như Sir Alex để lại cho hai người tiền nhiệm của mình.

Một yếu tố khác khiến Pedro “khó dùng” là động lực. Pedro không đói khát như Depay hay các cầu thủ trẻ khi bộ sưu tập danh hiệu của anh đã đủ cả. Và không phải ai cũng đủ chuyên nghiệp để vun đắp khát khao như Ronald hay Van Der Sar. Khi có quá nhiều, người ta đâm kén chọn. Di Maria chẳng có chút kiên nhẫn nào và không muốn lãng phí một giây nào của tuổi 27, độ tuổi đỉnh cao phong độ. Chính Barcelona cũng có những bài học nhãn tiền: sự sụt giảm phong độ nhanh chóng của Ronaldinho khiến anh bị bán sang Milan và bắt đầu trôi giạt, Alves sau một mùa giải thành công và tiếp tục gắn bó đã thể hiện phong độ không tốt ở đầu mùa này. Pedro hiền lành, nhưng chưa đủ chuyên nghiệp để chúng ta tin tưởng.

So với Mane, phương án thay thế “tin đồn” thì Mane có nhiều ưu điểm hơn: đã thích nghi ở EPL, thể lực và tốc độ cực tốt khiến cầu thủ này có thể là một Valencia ngay từ tuyến đầu và sẽ giúp giải phóng Mata để bó vào trung lộ nhiều hơn. Và điểm quan trọng nhất, trẻ trung và khát khao hơn – hãy nhìn cách Schneiderlin chơi bóng thì thấy!

Bắt đầu lại guồng quay 1992 – 1999 với Smalling, Shaw, Januzaj

Nếu nhìn lại guồng quay bắt đầu từ 1992, năm mà “thế hệ vàng” bắt đầu được ra sân thì chúng ta sẽ thấy công thức thành công của United là: nội lực + chiến thuật + các cầu thủ phù hợp. Trong 8 năm nay, những tên tuổi lẫy lừng ra đi (cặp trung vệ thép Steve Bruce, Garry Pallister, hai đội trưởng Bryan Robson và King Eric, tiền vệ tài hoa Paul Ince và tiền đạo ngôi sao Mark Hughes) trong khi các khuôn mặt măng sữa hay vô danh như Solskjaer cập bến và làm nên huyền thoại. Điểm nhấn của giai đoạn này là quá trình tự sàng lọc, nâng cấp và xây dựng một tập thể gắn kết nhiều hơn kiểu xây dựng theo phong cách Football Manager của Real Galaticous.

Mỗi lần đạt đến đỉnh cao của United đều đi liền với những đột phá về chiến thuật và “nguyên liệu phù hợp”, các ngôi sao của đội bóng. Mùa giải 1999 là sự huyền ảo của trung tuyến và 2 quả tạt đã mang đến cúp C1. Mùa giải 2007 chứng kiến United “Latin + Italy” khi tấn công hay, phòng ngự tốt. Với Van Gaal, HLV cực kỳ uyên bác về chiến thuật, lối chơi hiện tại của United đã định hình và đây là lúc tìm kiếm những nguyên liệu phù hợp.

Đó có thể là Smalling, Shaw – những người trẻ tiến bộ vượt bậc, là Fellaini và Young – những “diễn viên phụ” tài năng, là Januzaj và Pereira – những ẩn số thú vị. Hay Darmian – Gary Neville người Ý, Mata và Herrera – những thiên thần TBN và chắc chắn không thể thiếu Depay, số 7 mới của Old Trafford. Cũng đừng quên Schweinsteiger, nhà vô địch của những nhà vô địch. Lần gần nhất United có trong tay thủ quân của ĐT vô địch thế giới, họ đã vô địch cúp C1. Và thủ quân đó là Sir Bobby Charlton. Lịch sử sẽ lập lại với Schweinsteiger chứ? 

26718F3100000578-0-image-a-57_1425835105730

Hình ảnh này không đẹp sao?

Có câu nói “Thành công là khi bạn có được những gì mình yêu. Hạnh phúc là khi bạn yêu quý những gì mình có.” Cho đến nay, các CĐV United đã tìm lại được nhiều hạnh phúc: một tập thể đồng lòng (sau khi loại bỏ Falcao, Di Maria và có thể là De Gea), lối chơi dần định hình, một số 7 mới và nhiều tài năng trẻ để hy vọng. Sự đồng lòng trong phòng thay đồ cũng là điều Van Gaal rất quan tâm, nên những cầu thủ chống đối hay không hết lòng như Valdes và De Gea đều bị cô lập. Có lẽ đó cũng là một lý do để Van Gaal không theo đuổi Otamendi, một khách hàng khác của “siêu cò” Mendes. Di Maria, De Gea và Falcao là quá đủ rồi!

Một nhận xét hơi cá nhân, những CLB chẳng bao giờ dành cơ hội cho những mầm non của mình như Real Madrid, Chelsea hay Man.City thật “chán chết”. Tôi thích cái cảm giác thích thú khi xem những Rooney, Fletcher, Rafael, Januzaj đặt những viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp – và sự tôn trọng tương tự dành cho Arsenal, Barcelona, Dortmund hay thậm chí là Bilbao.

Cuối cùng, tôi chắc chắn đây sẽ là một mùa giải rất thú vị và nhiều niềm vui của United.

Schweinsteiger – mảnh ghép hoàn hảo cho Global-United

Bạn có biết: nếu Schweinsteiger là cầu thủ người Đức đầu tiên chơi cho Manchester United thì Louis Van Gaal là HLV đầu tiên ngoài Khối Liên Hiệp Anh dẫn dắt Quỷ Đỏ không?

11209681_860038607377354_3212364160403265666_n

Khép lại “United-Kingdom”

Sự bổ nhiệm Louis Van Gaal vào đầu mùa giải 2014 cũng chính là đoạn kết của thời kỳ “United-Kingdom” bắt đầu từ thời khai sinh của CLB (1878). Chắc hẳn bạn sẽ rất ngạc nhiên khi biết suốt từ khi có HLV đầu tiên (1892) đến 16.07.2014 (ngày bổ nhiệm Louis Van Gaal), tất cả các HLV của Quỷ Đỏ đều có quốc tịch trong Khối Liên Hiệp Anh (Anh, Scotland, Ireland và Xứ Wales). Một đội bóng áo đỏ khác, Liverpool cũng mới chỉ có 2 HLV không thuộc Khối Liên Hiệp Anh từ mùa giải 1892 là Gérard Houllier (Pháp) và Rafael Benítez (Tây Ban Nha).

Điều này cũng phần nào lý giải logic đằng sau sự ủng hộ đến chiều chuộng cho các cầu thủ trong nhóm quốc tịch này của hai CLB, cũng như phần nào David Moyes được lựa chọn chứ không phải các chiến lược gia nhiều kinh nghiệm hơn.

Khái niệm United-Kingdom có thể được cảm nhận theo nhiều nghĩa: khi nhìn thấy sự chật vật của David Moyes, chúng ta mới thấy hết sự vĩ đại của Sir Alex Ferguson trong bản lĩnh, chiến lược và tầm ảnh hưởng của ông lên từng trận đấu. Các CĐV Quỷ Đỏ cũng dần trở lại mặt đất khi chiến thắng không còn là khái niệm mặc định, thậm chí một suất tham gia Champions Leagues cũng trở thành “một mục tiêu”, khi mà trước đó vài năm – Patrice Erva còn tuyên bố: “Vị trí số 2 là một điều lạ lẫm”. Nếu nói về lạ lẫm thì có lẽ 2 năm vừa qua thật sự lạ lẫm đến lạc lõng, nhất là cho các fan bắt đầu yêu thích United trong giai đoạn hoàng kim 2005-2013.

Nhưng bóng đá cũng như cuộc sống vậy, khi một cánh cửa khép lại khi sẽ có một cách cửa khác mở ra. Và cánh cửa mới có tên là Global United.

Vượt khỏi United Kingdom, xu hướng không thể tránh khỏi

Nếu nhìn xuyên suốt triều đại của Sir Alex tại United, chúng ta sẽ thấy vài điều đáng chú ý sau: giai đoạn hoàng kim đầu tiên, đỉnh cao là Legend Treble 1999, được xây dựng từ đội hình “made-in-United Kingdom”. 6/11 cầu thủ ra sân tại Nou Camp năm đó có quốc tịch là United Kingdom, và con số này sẽ là 7 nếu Roy Kean & Scholes không bị treo giò (Scholes và Keane đá thay Butt và Blomqvist).

C_71_article_1528905_image_list_image_list_item_0_image

Nhìn rộng ra thì điều này khá bình thường vào thời điểm đó, khi các CLB hàng đầu của mỗi quốc gia vẫn xây dựng trên nòng cốt của các tuyển thủ nội địa – như Bayern Munich, Juve hay Barcelona, thậm chí là Real Madrid khi đó cũng đậm chất Tây Ban Nha với Raul, Morientes, Guti, Hierro, Salgado… Nhưng đây cũng là giai đoạn đánh dấu sự tụt hậu của chất lượng cầu thủ Anh nói riêng và hệ thống đào tạo tại Anh so với châu lục. Sau David Beckham và Micheal Owen, không có cầu thủ Anh nào tiến gần đến danh hiệu Quả Bóng Vàng châu Âu kể từ 2001 đến nay. Bản thân Sir Alex cũng thừa nhận điều này, nhất là sự khác biệt về tư duy chiến thuật, từ trận gặp Juventus năm 1997 (“một bài học lớn về tư duy chiến thuật”) – để mùa giải sau, ông vươn tầm nhìn xa khỏi United Kingdom và mang về 2 cầu thủ đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong Legend Treble là Jaap Stam (Hà Lan) và Dwight Yorke (Trinidad & Tobago). Sự thành công của hai cầu thủ này khiến Sir vững tin hơn và tiếp tục mang về những Van Nisteroy, Veron (bom tấn Nam Mỹ đầu tiên của United), Forlan và đặc biệt là “Ronaldo người Bồ Đào Nha” – CR7.

Trước cột mốc 1998, United khá hờ hững với các cầu thủ Nam Mỹ như cú áp phe hụt Rivaldo mùa giải 1997/1998. Càng về sau, United càng “máu” với công cuộc toàn cầu hoá khi Ronaldinho chỉ còn cách Old Trafford một chữ ký và hàng loạt bản hợp đồng đầy chất Latin. Những thất bại của Veron, Kleberson không làm nản lòng Sir Alex và những quả ngọt Valencia (Ecuador), Tevez (Argentina), Nani (BĐN), Anderson (Brazil – mùa giải đầu tiên) là thành quả xứng đáng. Nhưng trong những khoảng khắc quan trọng, như một quán tính – Sir Alex vẫn ít đặt niềm tin vào các cầu thủ Latin. Trong trận chung kết 2009, Sir bỏ rơi Tevez & Nani trên ghế dự bị và chỉ dùng Anderson (một thảm hoạ).

Bỏ qua yếu tố niềm tin thì xu hướng toàn cầu hoá là tất yếu. Sau nhiều năm chơi bóng tại châu Âu, đặc biệt qua “điểm trung chuyển” Bồ Đào Nha thì các cầu thủ Nam Mỹ (hay rộng hơn là Latin) luôn là những ngôi sao sáng nhất. Danh sách chủ nhân của Quả Bóng Vàng trong 11 năm (1999-2009) có đến 7 cầu thủ Latin (4 Brazil, 2 BĐN và 1 Argentina, đó là Messi). Những CLB như Porto hay Arsenal cũng đẩy mạnh việc nhập khẩu cầu thủ ngay từ lứa trẻ, khiến cho việc hoà nhập vào các môi trường bảo thủ nhất của bóng đá châu Âu cũng trở nên dễ dàng hơn. Việc phải cạnh tranh ngay từ lứa trẻ lại càng làm các cầu thủ United Kingdom hụt hơi. Và những CLB giàu truyền thống như United hay Liverpool gần như trở thành con tin của giới truyền thông Anh trong việc đào tạo những lứa tài năng mới, hay xa hơn, tìm kiếm một Bobby Charlton để đưa nước Anh đến vinh quang thế giới. Một nhiệm vụ thật vô vọng. Và United ít nhiều mắc kẹt trong nhiệm vụ vô vọng đó và bị tụt hậu nhiều nhất trong “new top 4” (United, City, Arsenal, Chelsea).

Màn ra mắt tráng lệ của Global-United

Louis Van Gaal, người sẽ kết thúc cuộc du hành qua hầu hết các cấp bậc và giải đấu lớn nhất thế giới tại United (giải nghệ khi hết hợp đồng vào năm 2017), hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Nên trong năm đầu tiên tại vị, dưới áp lực “ít nhất là top 4”, ông đã loại bỏ tất cả những COCC (Welbeck, Cleverly) hay “tiềm năng không lớn” (Anderson, Nani). Ngay cả những công thần một thời như Rio Ferdinand hay biểu tượng thương mại như Kagawa nếu không có nhiều đóng góp về chuyên môn cũng phải khăn gói ra đi. Một mùa giải “tập trung vào chuyên môn” nhất kể từ cuộc tái thiết 2003-2006. Có nhiều tiếc nuối nhưng hầu hết đều thừa nhận đó là sự lạnh lùng cần thiết của một đội bóng thành công.

Nếu đặt niềm tin vào một người để mang United ra thế giới thì sẽ không ai tốt hơn là Loius Van Gaal. Mùa giải 2014 – 2015, dù 2 bom tấn Di Maria và Falcao không đáp ứng được kỳ vọng nhưng sự tái sinh Mata và Fellaini, kèm theo sự hoà nhập đầy hứa hẹn của Herrera, Blind và phần nào là Rojo cũng khiến người hâm mộ cảm thấy an tâm. Và trong chưa đầy 2 tuần của kỳ chuyển nhượng hè 2015, chúng ta có gì nào? Vua phá lưới người Hà Lan, nhà vô địch tất-cả-các-giải-đấu người Đức (người Đức đầu tiên trong lịch sử United!), một trong những hậu vệ cánh hay nhất của Ý và tiền vệ đánh chặn triển vọng nhất EPL người Pháp. Việc tưởng tượng ra các cầu thủ này sẽ trao đổi trên sân tập bằng ngôn ngữ gì trong mùa tới cũng thú vị không kém việc dự đoán đội hình thi đấu của United vậy!

Có lẽ đến lúc này, các fan Quỷ Đỏ mới thấy sự lão luyện trong thương trường của các ông chủ người Mỹ, đại diện là GDDH Ed Woodward – người đã khuyên nhà Glazer mua lại United. Sau một mùa giải bắt nhịp và chủ yếu tập trung vào mặt thương mại (kiếm được gần 1.5 tỷ Euro tiền tài trợ), Ed Woodward năm nay hoàn toàn tập trung vào mảng chuyên môn và hiệu ứng đến ngay lập tức. Thậm chí, với Ed Woodward – United hoàn toàn có thể nghĩ đến việc lấy lại vị trí CLB giàu nhất thế giới vốn bị Real Madrid chiếm giữ gần 10 năm nay. Nếu so sánh công bằng thì Ed Woodward, người có kinh nghiệm tại hãng tư vấn đầu tư hàng đầu JP Morgan còn nhỉnh hơn chủ tịch Perez khi việc kinh doanh hoàn toàn không ảnh hưởng đến các quyết định chuyên môn của Van Gaal, và không hề “biến đội bóng thành một gánh xiếc rong” (lời một cựu danh thủ Real nhận xét về Perez).

11703258_10207009348293121_1638801449871006742_n

Quá trình toàn cầu hoá cũng thể hiện rất rõ qua …danh sách nhà tài trợ của United: trên áo đấu là Adidas (Đức) và Chevrolet (Mỹ) còn sân tập thì mang tên của AON (Anh) và mùa trước trên áo tập là DHL (Đức), bên cạnh một loạt nhà tài trợ tại các thị trường mới như Nhật (mì Nissin, sơn Kansai, sốt cà chua Kagome  ) và Đông Nam Á (Unilever – ngành hàng chăm sóc cá nhân & giặt tẩy). Trong câu chuyện “Ronaldo truyền kỳ” thì Nike nhiều lần được nhắc đến như một tác nhân để “quy về một mối” (Nike tài trợ ĐT BĐN nhưng Adidas tài trợ Real Madrid) – nhưng có vẻ vị trí dẫn đầu khá chắc chắn khiến Nike không mặn mà lắm. Điều này sẽ rất khác với Adidas khi công ty này đang tăng tốc trên thị trường và luôn đói khát những thương vụ khủng. Giới chuyên môn phân tích Adidas cũng có ít nhiều tác động trong thương vụ Schweinsteiger khi không muốn gương mặt đại diện của ĐT Đức lại bị thất sủng ở cấp CLB, nên việc gia nhập United là sự “quy về một mối” rất tuyệt vời. Với sự hiện diện của Adidas thì chúng ta hãy tin rằng trong tương lai, United sẽ đón thêm nhiều ngoại binh thú vị nữa.

 FCB-CL-2013-01-500x238

Một hình ảnh quảng cáo của Adidas đăng tải ngay sau khi Bayern Munich vô địch Champions League năm 2013 (thắng Dortmund 2-1).

United đã chinh phạt cả thế giới trên thương trường, giờ hãy để kết quả trên sân đấu chứng minh nào!